龙洞

宋代 陆游
峭崖磨天如立壁,柟根横走松倒植。 呀然一岫惊倒人,空洞坡阤三百尺。 幽阴宜为异物托,角爪痕存犹可识。 想当蟠蛰未奋时,腥风逼人云触石。 一朝偶为旱岁起,卷海作雨飞霹雳。 向来伊吕正如此,莘渭千年有遗迹。 我欲酌酒招蜿蜒,安用辛苦常行天;太平海内多丰年,归来故祠听管弦。
qiào tiān   nán gēn héng zǒu sōng dǎo zhí
rán xiù jīng dǎo rén   kōng dòng zhì sān bǎi chǐ
yōu yīn wèi tuō   jiǎo zhǎo hén cún yóu shí
xiǎng dāng pán zhé wèi fèn shí   xīng fēng rén yún chù shí
zhāo ǒu wèi hàn suì   juǎn hǎi zuò fēi
xiàng lái zhèng   shēn wèi qiān nián yǒu
zhuó jiǔ zhāo wān yán   ān yòng xīn cháng xíng tiān   tài píng hǎi nèi duō fēng nián   guī lái tīng guǎn xián