龙川道士

宋代 苏辙
昔我迁龙川,不见平生人。 倾囊买破屋,风雨庇病身。 颀然一道士,野鹤堕鸡群。 飞鸣闾巷中,稍与季子亲。 刺口问生事,褰裳观运斤。 俯仰忽三年,愈久意愈真。 送我出重岭,长揖清江滨。 方营玉皇宫,栋宇期一新。 成功十年後,脱身走中原。 见公心自足,徒步非我勤。 我归客箕颍,昼日长掩关。 仆夫忽告我,门有万里宾。 问其所从来,笑指南天云。 心知故人到,惊喜不食言。 我老益不堪,惟有二顷田。 年年种麦禾,仅能免饥寒。 君来亦何为,助我耕且耘。 嗟古或有是,今世非所闻。
qiān lóng chuān   jiàn píng shēng rén  
qīng náng mǎi   fēng bìng shēn  
rán dào shì   duò qún  
fēi míng xiàng zhōng   shāo qīn  
kǒu wèn shēng shì   qiān cháng guān yùn jīn  
yǎng sān nián   jiǔ zhēn  
sòng chū zhòng lǐng   cháng qīng jiāng bīn  
fāng yíng huáng gōng   dòng xīn  
chéng gōng shí nián hòu   tuō shēn zǒu zhōng yuán  
jiàn gōng xīn   fēi qín  
guī yǐng   zhòu zhǎng yǎn guān  
gào   mén yǒu wàn bīn  
wèn suǒ cóng lái   xiào zhǐ nán tiān yún  
xīn zhī rén dào   jīng shí yán  
lǎo kān   wéi yǒu èr qǐng tián  
nián nián zhǒng mài   jǐn néng miǎn hán  
jūn lái wéi   zhù gēng qiě yún  
jiē huò yǒu shì   jīn shì fēi suǒ wén