荔子

宋代 刘子翚
炎蒸午枕梦沧浪,落落星苞喜乍尝。 笔下丹青千品色,钗头风露一枝香。 鸡冠借谕何轻许,马乳争名固不量。 直待当时妃子笑,骊山千古事凄凉。
yán zhēng zhěn mèng cāng làng   luò luò xīng bāo zhà cháng  
xià dān qīng qiān pǐn   chāi tóu fēng zhī xiāng  
guān jiè qīng   zhēng míng liàng  
zhí dài dāng shí fēi xiào   shān qiān shì liáng