李周弹筝歌

唐代 吴融
古人云:丝不如竹,竹不如肉。乃知此语未必然,李周弹筝听不足。 闻君七岁八岁时,五音六律皆生知。就中十三弦最妙,应宫出入年方少。 青骢惯走长楸日,几度承恩蒙急召。 一字雁行斜御筵,锵金戛羽凌非烟。始似五更残月里,凄凄切切清露蝉。 又如石罅堆叶下,泠泠沥沥苍崖泉。鸿门玉斗初向地,织女金梭飞上天。 有时上苑繁花发,有时太液秋波阔。当头独坐摐一声,满座好风生拂拂。 天颜开,圣心悦。紫金白珠沾赐物,出来无暇更还家。 且上青楼醉明月,年将六十艺转精。自写梨园新曲声,近来一事还惆怅。 故里春荒烟草平,供奉供奉且听语。自昔兴衰看乐府,秪如伊州与梁州。 尽是太平时歌舞,旦夕君王继此声,不要停弦泪如雨。
rén yún   zhú   zhú ròu nǎi zhī wèi rán   zhōu dàn zhēng tīng    
wén jūn suì suì shí   yīn liù jiē shēng zhī jiù zhōng shí sān xián zuì miào yīng   gōng chū nián fāng shǎo    
qīng cōng guàn zǒu cháng qiū   chéng ēn méng zhào  
yàn háng xié yán   qiāng jīn jiá líng fēi yān shǐ shì gēng cán yuè   qiē qiē qīng chán    
yòu shí xià duī xià   líng líng cāng quán hóng mén 鸿 dǒu chū xiàng zhī   jīn suō fēi shàng tiān    
yǒu shí shàng yuàn fán huā   yǒu shí tài qiū kuò dāng tóu zuò chuāng shēng mǎn   zuò hǎo fēng shēng    
tiān yán kāi   shèng xīn yuè jīn bái zhū zhān chū   lái xiá gèng huán jiā    
qiě shàng qīng lóu zuì míng yuè   nián jiāng liù shí zhuǎn jīng xiě yuán xīn shēng jìn   lái shì hái chóu chàng    
chūn huāng yān cǎo píng   gòng fèng gòng fèng qiě tīng xīng shuāi kàn yuè zhī   zhōu liáng zhōu    
jìn shì tài píng shí   dàn jūn wáng shēng   yào tíng xián lèi