李仲永墨梅

宋代 姜特立
写竹如草书,患俗不患清。 画梅如相马,以骨不以形。 墨君曩有文夫子,蝉腹蛇跗具生意。 当时一派属苏公,雨叶风枝略相似。 花光道人执天机,信手扫出孤山姿。 陈玄幻却西子面,此妙俗士那能知。 近时赏爱杨补之,补之妩媚不足奇。 李生於梅却有得,高处自与前人敌。 倒晕疏花出古心,暝云暗谷藏春色。 我一见之三叹息,意足不暇形模索。 君若欲求之点画,胡不去看江头千树白。
xiě zhú cǎo shū   huàn huàn qīng  
huà méi xiàng   xíng  
jūn nǎng yǒu wén   chán shé shēng  
dāng shí pài shǔ gōng   fēng zhī lüè xiāng  
huā guāng dào rén zhí tiān   xìn shǒu sǎo chū shān 姿  
chén xuán huàn què 西 miàn   miào shì néng zhī  
jìn shí shǎng ài yáng zhī   zhī mèi  
shēng méi què yǒu de   gāo chù qián rén  
dǎo yūn shū huā chū xīn   míng yún àn cáng chūn  
jiàn zhī sān tàn   xiá xíng suǒ  
jūn ruò qiú zhī diǎn huà   kàn jiāng tóu qiān shù bái