李仲求寄建溪洪井茶七品云愈少愈佳未知尝何如耳因条而答之

宋代 梅尧臣
忽有西山使,始遗七品茶。末品无水晕,六品无沉柤。 五品散云脚,四品浮粟花。三品若琼乳,二品罕所加。 绝品不可议,甘香焉等差。一日尝一瓯,六腑无昏邪。 夜枕不得寐,月树闻啼鸦。忧来唯觉衰,可验唯齿牙。 动摇有三四,妨咀连左车。发亦足惊疏,疏疏点霜华。 乃思平生游,但恨江路赊。安得一见之,煮泉相与誇。
yǒu 西 shān shǐ 使   shǐ pǐn chá pǐn shuǐ yūn liù   pǐn chén zhā    
pǐn sàn yún jiǎo   pǐn huā sān pǐn ruò qióng èr   pǐn hǎn suǒ jiā    
jué pǐn   gān xiāng yān děng chà cháng ōu liù   hūn xié    
zhěn mèi   yuè shù wén yōu lái wéi jué shuāi   yàn wéi chǐ 齿    
dòng yáo yǒu sān   fáng lián zuǒ chē jīng shū shū   shū diǎn shuāng huá    
nǎi píng shēng yóu   dàn hèn jiāng shē ān jiàn zhī zhǔ   quán xiāng kuā