荔枝香近

宋代 袁去华
晓来丹枫过雨,净如扫。霜空横雁,寒日翻鸦,惊嗟岁月如流,更被酒迷花恼。转眼吴霜,点鬓催老。 细思欢游旧事,还自笑。断雨残云,都总似、梦初觉。锦鳞书断,宝箧香销向谁表。尽情说似啼鸟。
xiǎo lái dān fēng guò   jìng sǎo shuāng kōng héng yàn   hán fān   jīng jiē suì yuè liú   gèng bèi jiǔ huā nǎo zhuǎn yǎn shuāng   diǎn bìn cuī lǎo
huān yóu jiù shì   hái xiào duàn cán yún   dōu zǒng shì mèng chū jué jǐn lín shū duàn   bǎo qiè xiāng xiāo xiàng shuí biǎo jìn qíng shuō shì niǎo