荔枝二首 其一

宋代 郭祥正
枝条相轧碧云浓,衬出骊珠落照中。未说甘香消酷热,且看纤手擘轻红。
zhī tiáo xiāng zhá yún nóng   chèn chū zhū luò zhào zhōng wèi shuō gān xiāng xiāo qiě   kàn qiàn shǒu bāi qīng hóng