励志二首 其一

宋代 郑思肖
炎正遭中微,冠屦纷倒置。四壁皆楚歌,獯鬻何凶炽。 万命堕荆棘,身与豺狼值。攒眼刺荼毒,地无隙可避。 君子饿欲死,为时所唾詈。白昼行梦中,更相问憔悴。 我蛰茅茨下,有生痛自愧。寒灯吊老影,恻恻不遑寐。 忧抑并填膺,反覆论此事。嗣君尚幼冲,厉阶谁所致。 权奸弄破国,珠玉乱走地。曾谓顷刻间,一蹶失神器。 风沙犯天颜,生死一叶寄。势去若瓦解,哀告不可譬。 太庙枥胡马,太学巢胡吏。殿阁奏秋凉,群群走魈魅。 凄风吹宫花,春不肯明媚。哀笛破深愁,满目新亭泪。 我朝圣明君,一一皆善治。涵育三百年,岂无忠义士。 我读我父书,颇曾识大义。无以死恐我,死亦心不二。 残生齧胆檗,气怒频裂眦。或时坐如死,突眼噤相视。 先王泽未泯,中兴断可冀。仰呼吁不平,挺身摅大志。 四方皆风动,德化成渐被。春秋生杀权,华夷有定位。 后有董狐笔,当严于载记。爰以明人伦,永使勿颠坠。
yán zhèng zāo zhōng wēi   guān fēn dào zhì jiē chǔ   xūn xiōng chì
wàn mìng duò jīng   shēn chái láng zhí zǎn yǎn  
jūn zi è 饿   wéi shí suǒ tuò bái zhòu xíng mèng zhōng   gēng xiāng wèn qiáo cuì
zhé máo xià   yǒu shēng tòng kuì hán dēng diào lǎo yǐng   huáng mèi
yōu bìng tián yīng   fǎn lùn shì jūn shàng yòu chōng   jiē shuí suǒ zhì
quán jiān nòng guó   zhū luàn zǒu céng wèi qǐng jiān   juě shī shén
fēng shā fàn tiān yán   shēng shì ruò jiě   āi gào
tài miào   tài xué cháo diàn 殿 zòu qiū liáng   qún qún zǒu xiāo mèi
fēng chuī gōng huā   chūn kěn míng mèi āi shēn chóu   mǎn xīn tíng lèi
cháo shèng míng jūn   jiē shàn zhì hán sān bǎi nián   zhōng shì
shū   céng shí kǒng   xīn èr
cán shēng niè dǎn   pín liè huò shí zuò   yǎn jìn xiāng shì
xiān wáng wèi mǐn   zhōng xīng duàn yǎng píng   tǐng shēn shū zhì
fāng jiē fēng dòng   huà chéng jiàn bèi chūn qiū shēng shā quán   huá yǒu dìng wèi
hòu yǒu dǒng   dāng yán zǎi yuán míng rén lún   yǒng shǐ 使 diān zhuì