李璋下第

宋代 王安石
浩荡宫门白日开,君王高拱试群材。 学如吾子何忧失,命属天公不可猜。 意气未直轻感慨,文章尤忌数悲哀。 男儿独患无名尔,将相谁云有种哉。
hào dàng gōng mén bái kāi   jūn wáng gāo gǒng shì qún cái
xué yōu shī   mìng shǔ tiān gōng cāi
wèi zhí qīng gǎn kǎi   wén zhāng yóu shù bēi āi
nán ér huàn míng ěr   jiàng xiàng shuí yún yǒu zhǒng zāi