栗斋巩仲至以元结文集为韵

宋代 戴复古
寻常被酒时,归到急投枕。 为爱次山文,今夜醉忘寝。 伟哉浯溪碑,千载气凛凛。 舂陵贼退篇,少陵犹敛衽。 文章自一家,其意则古甚。 大羹遗五味,纯素薄文锦。 聱牙不同俗,斯人异所禀。 君君望尧舜,人人欲仓廪。 古道不可行,时对窳樽饮。
xún cháng bèi jiǔ shí   guī dào tóu zhěn
wèi ài shān wén   jīn zuì wàng qǐn
wěi zāi bēi   qiān zǎi lǐn lǐn
chōng líng zéi tuì 退 piān   shǎo líng yóu liǎn rèn
wén zhāng jiā   shén
gēng wèi   chún báo wén jǐn
áo tóng   rén suǒ bǐng
jūn jūn wàng yáo shùn   rén rén cāng lǐn
dào xíng   shí duì zūn yǐn