李宰新成假山

宋代 刘弇
夫子绝俗姿,趣尚豁云海。花移洛下品,池割天潢派。 中间叠嵯峨,石手纷磊磊。功侔一篑始,正尔临爽垲。 罗浮穷南势,迎目出巧怪。洗昏新罅发,秘匿若有待。 骞腾天吴揖,耸削虬尾摆。当头七八峰,缥缈散青霭。 直下三四溪,何年取东汇。洞指白鹿迷,路认桃源改。 时时攻冥烦,潇洒递天籁。得非缘夜半,提挈有真宰。 俗物卑培塿,高标想衡岱。我家香垆傍,登蹑素心在。 无为议真假,自可蠲尘浼。何日升君堂,把酒取一快。
jué 姿   shàng huō yún hǎi huā luò xià pǐn chí   tiān huáng pài    
zhōng jiān dié cuó é   shí shǒu fēn lěi lěi gōng móu kuì shǐ zhèng   ěr lín shuǎng kǎi    
luó qióng nán shì   yíng chū qiǎo guài hūn xīn xià   ruò yǒu dài    
qiān téng tiān   sǒng xuē qiú wěi bǎi dāng tóu fēng piāo   miǎo sàn qīng ǎi    
zhí xià sān   nián dōng huì dòng zhǐ bái 鹿   rèn táo yuán gǎi    
shí shí gōng míng fán   xiāo tiān lài de fēi yuán bàn   qiè yǒu zhēn zǎi    
bēi péi lǒu   gāo biāo xiǎng héng dài jiā xiāng bàng dēng   niè xīn zài    
wéi zhēn jiǎ   juān chén měi shēng jūn táng   jiǔ kuài