李运使赞

宋代 释德洪
风度凝远,和气如春。绿发授道,精敏绝伦。名冠缙绅,挺然忠义。 知国知兵,如唐陆贽。顷者天府,奉使江南。昼锦之荣,父老聚观。 顿节西州,盗发江浙。提师百万,荡其窟穴。凯旋而还,口不言功。 但欲使民,生于死中。重临南楚,化行郡邑。如春在花,不见痕迹。 恢躁坦夷,易亲难忘。视其胸次,山包海藏。宜宿玉堂,宜在黄阁。 跬步可待,昂霄耸壑。长沙之民,自怀其私。龛此画像,饮食必祠。
fēng níng yuǎn   chūn 绿 shòu dào jīng   mǐn jué lún míng guān jìn shēn tǐng rán   zhōng      
zhī guó zhī bīng   táng zhì qǐng zhě tiān fèng   shǐ jiāng 使 nán zhòu jǐn zhī róng lǎo   guān      
dùn jié 西 zhōu   dào jiāng zhè shī bǎi wàn dàng   xué kǎi xuán ér hái kǒu   yán gōng      
dàn shǐ 使 mín   shēng zhōng zhòng lín nán chǔ huà   xíng jùn chūn zài huā jiàn   hén      
huī zào tǎn   qīn nán wàng shì xiōng shān   bāo hǎi cáng táng 宿 zài   huáng      
kuǐ dài   áng xiāo sǒng cháng shā zhī mín   huái 怀 kān huà xiàng yǐn shí