李于鳞罢官歌

明代 王世贞
人间奇事竟何限,李生掉头西出关。金鱼紫衫掷中道,曳耒长耕历下山。 巨灵高掌摭不住,玉女噏呓愁云鬟。以东岳海奋生色,星河错落雄其间。 雕锼万象抉元气,从此天公不得閒。词场雁行忝王李,怅望逸翮胡由攀。 燕京冠盖但巀嵲,狂夫往事犹能说。酒歌哀弦下风雨,剑舞急调排虹霓。 谢榛十诗九不道,布衣吾侪甘折节。凤凰池头失傲吏,馀子散作中原别。 已许肮脏骄青云,复将飘零斗白雪。虽其远游足畅意,五斗往往摧余舌。 呜呼李生太奇绝,赠生两丸弄千秋,骑一黄鹄览九州。 君不见古来豪杰多自量,屈宋焉敢兼巢由。
rén jiān shì jìng xiàn   shēng diào tóu 西 chū guān jīn shān zhì zhōng dào   lěi zhǎng gēng xià shān    
líng gāo zhǎng zhí zhù   chóu yún huán dōng yuè hǎi fèn shēng xīng   cuò luò xióng jiān    
diāo sōu wàn xiàng jué yuán   cóng tiān gōng xián chǎng yàn háng tiǎn wáng chàng   wàng yóu pān    
yān jīng guān gài dàn jié niè   kuáng wǎng shì yóu néng shuō jiǔ āi xián xià fēng jiàn   tiáo pái hóng    
xiè zhēn shí shī jiǔ dào   chái gān zhé jié fèng huáng chí tóu shī ào   zi sàn zuò zhōng yuán bié    
āng zāng jiāo qīng yún   jiāng piāo líng dòu bái xuě suī yuǎn yóu chàng   dǒu wǎng wǎng cuī shé    
shēng tài jué   zèng shēng liǎng wán nòng qiān qiū   huáng lǎn jiǔ zhōu  
jūn jiàn lái háo jié duō liàng   sòng yān gǎn jiān cháo yóu