离怨

宋代 吴龙翰
杨柳如少年,春风吹得老。 朝为白雪花,暮为浮萍草。 明月照妾夫,夜夜关山道。 明月分半光,照妾颜色好。 空闺一十年,芳容秋叶槁。 宝马嘶,妾夫归, 对镜画眉双泪垂。前日夫误妾, 今日妾误夫,妾貌不如夫去时。
yáng liǔ shào nián   chūn fēng chuī lǎo  
cháo wèi bái xuě huā   wèi píng cǎo  
míng yuè zhào qiè   guān shān dào  
míng yuè fèn bàn guāng   zhào qiè yán hǎo  
kōng guī shí nián   fāng róng qiū gǎo  
bǎo   qiè guī  
duì jìng huà méi shuāng lèi chuí qián qiè    
jīn qiè   qiè mào shí