里有蒋生者颇志于学迫于贫困吾叔德先见而怜

宋代 吴芾
君不见昔日泰山孙先生,蹭蹬穷途道未行。 读书有志破万卷,置锥无地可躬耕。 高堂亲老仰甘旨,未免道路长营营。 睢阳客舍一再过,牢落谁人如姓名。 文正范公真好士,一见宾阶喜气形。 深知先生非乞客,金在泥沙玉在荆。 底事穷年事奔走,厄贫废学诚可矜。 因留乡校周所急,奉亲为学使有成。 先生果不负公望,行益修兮经益明。 十年声名动廊庙,天下望之如日星。 一代儒宗君试数,谁不首以先生称。 向使不遇文正公,亦将因循埋没如腐萤。 吁嗟此风寂寞久,岂是亩亩无如先生之才能。 世人俗眼弃贫贱,胸中壮气空峥嵘。 吾家叔父特达士,汪汪伟量如沧溟。 比隣有蒋生,所志在穷经。 迫于饥寒故,无以赡亲庭。 不问师道己未足,聚训青衿已十龄。 锐志日已丧,尘事日已婴。 顾虽仅能供子职,而此术业何由精。 吾叔念之为慨然,一见自待如父兄。 恐子坐穷竟废弃,亟使就学趋准绳。 况有括苍胡夫子,传道吾里作世程。 执经座下子无忽,子之所须吾其应。 倾囷倒廪略无靳,阔视世俗亲疏情。 我闻此事犹叹息,俗士闻之应骇惊。 近来世道太浇薄,骨肉犹作锱铢争。 故虽有子尚不教,但欲黄金自满籯。 安能推其余,以及异姓忘爱憎。 伟哉吾叔贤,远继文正公之英声。 蒋生其勉之,无使后人独羡孙先生。
jūn jiàn tài shān sūn xiān sheng   cèng dèng qióng dào wèi xíng
shū yǒu zhì wàn juàn   zhì zhuī gōng gēng
gāo táng qīn lǎo yǎng gān zhǐ   wèi miǎn dào cháng yíng yíng
suī yáng shè zài guò   láo luò shuí rén xìng míng
wén zhèng fàn gōng zhēn hǎo shì   jiàn bīn jiē xíng
shēn zhī xiān sheng fēi   jīn zài shā zài jīng
shì qióng nián shì bēn zǒu   è pín fèi xué chéng jīn
yīn liú xiāng xiào zhōu suǒ   fèng qīn wéi xué shǐ 使 yǒu chéng
xiān sheng guǒ gōng wàng   xíng xiū jīng míng
shí nián shēng míng dòng láng miào   tiān xià wàng zhī xīng
dài zōng jūn shì shù   shuí shǒu xiān sheng chēng
xiàng shǐ 使 wén zhèng gōng   jiāng yīn xún mái yíng
jiē fēng jiǔ   shì xiān sheng zhī cái néng
shì rén yǎn pín jiàn   xiōng zhōng zhuàng kōng zhēng róng
jiā shū shì   wāng wāng wěi liàng cāng míng
lín yǒu jiǎng shēng   suǒ zhì zài qióng jīng
hán   shàn qīn tíng
wèn shī dào wèi   xùn qīng jīn shí líng
ruì zhì sàng   chén shì yīng
suī jǐn néng gōng zhí   ér shù yóu jīng
shū niàn zhī wèi kǎi rán   jiàn dài xiōng
kǒng zi zuò qióng jìng fèi   shǐ 使 jiù xué zhǔn shéng
kuàng yǒu kuò cāng   chuán dào zuò shì chéng
zhí jīng zuò xià   zi zhī suǒ yīng
qīng qūn dào lǐn lüè jìn   kuò shì shì qīn shū qíng
wén shì yóu tàn   shì wén zhī yīng hài jīng
jìn lái shì dào tài jiāo   ròu yóu zuò zhū zhēng
suī yǒu zi shàng jiào   dàn huáng jīn mǎn yíng
ān néng tuī   xìng wàng ài zēng
wěi zāi shū xián   yuǎn wén zhèng gōng zhī yīng shēng
jiǎng shēng miǎn zhī   shǐ 使 hòu rén xiàn sūn xiān sheng