李耀寰移家入关

明代 释函可
除却妻儿书一束,黄沙长揖去飘然。赀粮只在云山里,肝胆全倾水月边。 回首几人成白骨,入关半步即青天。愁心岂独伤离别,不得从君鸡犬仙。
chú què ér shū shù   huáng shā cháng piāo rán liáng zhī zài yún shān gān   dǎn quán qīng shuǐ yuè biān    
huí shǒu rén chéng bái   guān bàn qīng tiān chóu xīn shāng bié   cóng jūn quǎn xiān