溧阳秋霁

唐代 孟郊
晚雨晓犹在,萧寥激前阶。星星满衰鬓,耿耿入秋怀。 旧识半零落,前心骤相乖。饱泉亦恐醉,惕宦肃如斋。 上客处华池,下寮宅枯崖。叩高占生物,龃龉回难谐。
wǎn xiǎo yóu zài   xiāo liáo qián jiē xīng xing mǎn shuāi bìn   gěng gěng qiū huái 怀
jiù shí bàn líng luò   qián xīn zhòu xiāng guāi bǎo quán kǒng zuì   huàn zhāi
shàng chǔ huá chí   xià liáo zhái kòu gāo zhàn shēng   huí nán xié