立夏日忆京师诸弟

唐代 韦应物
改序念芳辰,烦襟倦日永。夏木已成阴,公门昼恒静。 长风始飘阁,叠云才吐岭。坐想离居人,还当惜徂景。
gǎi niàn fāng chén   fán jīn juàn yǒng xià chéng yīn   gōng mén zhòu héng jìng
cháng fēng shǐ piāo   dié yún cái lǐng zuò xiǎng rén   hái dāng jǐng