李咸熙秋岚凝翠图

元代 黄公望
山林之乐幽且閒,何人卜居云半间。江亭夐立苍树杪,招提高出碧溪湾。 循溪隐隐穿细路,断岸疏疏起烟雾。微茫万顷白鸥天,雁阵凫群落无数。 樵歌初断渔唱幽,桥边野老策扶留。春山万叠西日下,渺渺一片江南秋。 我昔荆溪问清隐,溪上分明如此景。别来时或狂梦思,忽见此图心为醒。 李侯少年擅丹青,晚岁笔意含英灵。兴来漫写秋山景,妙入毫末穷杳冥。 无声诗与有声画,侯能兼之夺造化。临窗点笔试题之,老眼模糊忘高下。
shān lín zhī yōu qiě xián   rén yún bàn jiān jiāng tíng xiòng cāng shù miǎo zhāo   gāo chū wān    
xún yǐn yǐn chuān 穿   duàn àn shū shū yān wēi máng wàn qǐng bái ōu tiān yàn   zhèn qún luò shù    
qiáo chū duàn chàng yōu   qiáo biān lǎo liú chūn shān wàn dié 西 xià miǎo   miǎo piàn jiāng nán qiū    
jīng wèn qīng yǐn   shàng fēn míng jǐng bié lái shí huò kuáng mèng   jiàn xīn wèi xǐng    
hóu shào nián shàn dān qīng   wǎn suì hán yīng líng xīng lái màn xiě qiū shān jǐng miào   háo qióng yǎo míng    
shēng shī yǒu shēng huà   hóu néng jiān zhī duó zào huà lín chuāng diǎn shì zhī lǎo   yǎn wàng gāo xià