李湘文

清代 丘逢甲
东村有荔枝,西村有荔枝,南村有荔枝,北村有荔枝,村人看客衔尾舟来时。 双轮在前画舫随,入涌涌路歧复歧,汽笛鸣使村人知。 村人有约远迎客,村童村妇纷来窥。几成看杀卫叔宝,荔枝树下人争围。 岂知老饕苍髯已三尺,馀客亦复鬑鬑皆有须,但动食指思朵颐。 是时荔枝半生熟,青红满眼光陆离。荷包太早桂味迟,五月黑叶方垂垂。 采之满筐出供客,更令饱饫兼僮厮。我舟泊处上有丞相祠。 但能耕稼魏公庄,岂必识字为佳儿。村居若有千树荔,更用千户侯何为? 维闽与粤荔枝国,各有佳品因时宜。君谟作谱起聚讼,彼优此劣词何支。 我生于闽长侨粤,有荔枝处皆尝之。平生嗜荔如嗜色,情人之眼皆西施。 少年最爱十八娘,至今追忆神犹驰。自来岭南日啖三百颗,临风辄念天人姿。 门书荔子甲天下,已生荔子生梅妃。梅妃生闽杨妃粤,杨妃宠盛梅妃衰。 人间选色论品目,两皆尤物天所遗。亦如荔枝各具色香味,相看不厌、不见常相思。 奈何玉环不自爱乡味,坐令蜀产称珍奇。蜀荔之佳万万逊闽粤,维髯蜀客亦谓言非欺。 惜髯但啖粤荔未到闽海湄,惟应楚客粤归足傲道州老,此来非早仍非迟。 亲解海山仙人绛罗襦,临江况复将别离?江天过午村鸡啼,满船载得荔枝去,濛濛烟雨遮船旗。
dōng cūn yǒu zhī   西 cūn yǒu zhī   nán cūn yǒu zhī   běi cūn yǒu zhī   cūn rén kàn xián wěi zhōu lái shí
shuāng lún zài qián huà fǎng suí   yǒng yǒng   míng shǐ 使 cūn rén zhī
cūn rén yǒu yuē yuǎn yíng   cūn tóng cūn fēn lái kuī chéng kàn shā wèi shū bǎo   zhī shù xià rén zhēng wéi
zhī lǎo tāo cāng rán sān chǐ   lián lián jiē yǒu   dàn dòng shí zhǐ duǒ
shì shí zhī bàn shēng shú   qīng hóng mǎn yǎn guāng bāo tài zǎo guì wèi chí   yuè hēi fāng chuí chuí
cǎi zhī mǎn kuāng chū gōng   gèng lìng bǎo jiān tóng zhōu chù shàng yǒu chéng xiàng
dàn néng gēng jià wèi gōng zhuāng   shí wèi jiā ér cūn ruò yǒu qiān shù   gèng yòng qiān hòu wéi  
wéi mǐn yuè zhī guó   yǒu jiā pǐn yīn shí jūn zuò sòng   yōu liè zhī
shēng mǐn zhǎng qiáo yuè   yǒu zhī chù jiē cháng zhī píng shēng shì shì   qíng rén zhī yǎn jiē 西 shī
shào nián zuì ài shí niáng   zhì jīn zhuī shén yóu chí lái lǐng nán dàn sān bǎi   lín fēng zhé niàn tiān rén 姿
mén shū jiǎ tiān xià   shēng shēng méi fēi méi fēi shēng mǐn yáng fēi yuè   yáng fēi chǒng shèng méi fēi shuāi
rén jiān xuǎn lùn pǐn   liǎng jiē yóu tiān suǒ zhī xiāng wèi   xiāng kàn yàn jiàn cháng xiāng
nài huán ài xiāng wèi   zuò lìng shǔ chǎn chēng zhēn shǔ zhī jiā wàn wàn xùn mǐn yuè   wéi rán shǔ wèi yán fēi
rán dàn dàn yuè wèi dào mǐn hǎi méi   wéi yīng chǔ yuè guī ào dào zhōu lǎo   lái fēi zǎo réng fēi chí
qīn jiě hǎi shān xiān rén jiàng luó   lín jiāng kuàng jiāng bié   jiāng tiān guò cūn   mǎn chuán zài zhī   méng méng yān zhē chuán