李咸谷歌

宋代 黄师参
李咸谷,真诗人,无枝可栖云水身。去年县官为架屋,才有数枝堪寄宿。 朝厨无烟眠正高,痴儿叫怒吟转豪。人间六月尽絺服,独著春衫凉自足。 黄鸡白酒东家留,西家欲留还住休。凿池养鱼未盈掌,有客过门须举网。 网收鱼尽镜奁空,菜羹作供尤春风。谷之山,窈复深,谁其友之紫芝民。 谷之水,清且泚,谁其似之巢父耳。再拜号君咸谷子,白头结交从此始。
xián   zhēn shī rén   zhī yún shuǐ shēn nián xiàn guān wèi jià cái   yǒu shù zhī kān   宿  
cháo chú yān mián zhèng gāo   chī ér jiào yín zhuǎn háo rén jiān liù yuè jìn chī   zhù chūn shān liáng    
huáng bái jiǔ dōng jiā liú   西 jiā liú hái zhù xiū záo chí yǎng wèi yíng zhǎng yǒu   guò mén wǎng    
wǎng shōu jǐn jìng lián kōng   cài gēng zuò gōng yóu chūn fēng zhī shān yǎo   shēn shuí   yǒu zhī zhī mín    
zhī shuǐ   qīng qiě   shuí shì zhī cháo ěr zài bài hào jūn xián zi bái   tóu jié jiāo cóng shǐ