李相公饷建溪新茗奉寄

宋代 曾几
一书说尽故人情,闽岭春风入户庭。 碾处曾看眉上白,分时为见眼中青。 饭羹正昼成空洞,枕簟通宵失杳冥。 无奈笔端尘俗在,更呼活火发铜瓶。
shū shuō jǐn rén qíng   mǐn lǐng chūn fēng tíng  
niǎn chù céng kàn méi shàng bái   fēn shí wéi jiàn yǎn zhōng qīng  
fàn gēng zhèng zhòu chéng kōng dòng   zhěn diàn tōng xiāo shī yǎo míng  
nài duān chén zài   gèng huó huǒ tóng píng