李相读书堂

清代 顾仁垣
历山草堂最深处,长史题诗久仙去。南峰衲子营精庐,杖履经过重游寓。 公垂遗迹留山隈,数卷长依佛火开。栖迟颇自爱岩壑,憔悴岂即期公台。 浮沈幕下名逾重,政府倾危相遘弄。频遭迁徙忘恩仇,岭海江州均一梦。 沙堤筑就近悬车,追忆前游愿遂初。何日重寻石泉寺,妙香灯影读残书。
shān cǎo táng zuì shēn chù   zhǎng shǐ shī jiǔ xiān nán fēng zi yíng jīng   zhàng jīng guò zhòng yóu
gōng chuí liú shān wēi   shù juǎn zhǎng huǒ kāi chí ài yán   qiáo cuì gōng tái
shěn xià míng zhòng   zhèng qīng wēi xiāng gòu nòng pín zāo qiān wàng ēn chóu   lǐng hǎi jiāng zhōu jūn mèng
shā zhù jiù jìn xuán chē   zhuī qián yóu yuàn suì chū zhòng xún shí quán   miào xiāng dēng yǐng cán shū