李文授和所赠老融诗复次韵为谢

宋代 楼钥
邺侯插架书最多,笔力雄奇天所命。 万人海中深闭门,理窟搜寻到幽夐。 我诗无律如山讴,形秽岂堪珠玉映。 时时归梦入故山,曳杖松间记投暝。 因君佳句撩秋思,便欲归寻旧三径。 兼旬足痹不良行,况复炎蒸如釜甑。 夜来一雨洗河汉,檐溜涓涓清入听。 晨兴剥啄谁叩门,乃有同声喜相应。 读之恍若濯清风,自觉昏眸怯明镜。 伊余何幸点班行,结交往往多名胜。 夫君平处顾清新,解道澄江如练净。 从今我乃得四友,不特官梅动诗兴。 推枕裁诗谢高致,扶惫摇毫心靡定。 旧闻读檄愈头风,今赖长篇起衰病。
hòu chā jià shū zuì duō   xióng tiān suǒ mìng  
wàn rén hǎi zhōng shēn mén   sōu xún dào yōu xuàn  
shī shān ōu   xíng huì kān zhū yìng  
shí shí guī mèng shān   zhàng sōng jiān tóu míng  
yīn jūn jiā liāo qiū   biàn 便 guī xún jiù sān jìng  
jiān xún liáng xíng   kuàng yán zhēng zèng  
lái hàn   yán liù juān juān qīng tīng  
chén xīng zhuó shuí kòu mén   nǎi yǒu tóng shēng xiāng yìng  
zhī huǎng ruò zhuó qīng fēng   jué hūn móu qiè míng jìng  
xìng diǎn bān háng   jié jiāo wǎng wǎng duō míng shèng  
jūn píng chú qīng xīn   jiě dào chéng jiāng liàn jìng  
cóng jīn nǎi yǒu   guān méi dòng shī xìng  
tuī zhěn cái shī xiè gāo zhì   bèi yáo háo xīn dìng  
jiù wén tóu fēng   jīn lài cháng piān shuāi bìng