离湋源口即事

宋代 董嗣杲
悠悠漾漾泛烟篷,两耳听彻江声空。 水步涉历休折柳,晴宵又泊湋源口。 何待月上淮山头,黄昏更好寻泊休。 红糟酿鱼可荐酒,剧饮谁能尽五斗。 斗斜月出夜已分,江声人语寂无闻。 惜无苏仙共此快,独自吹箫离巡砦。
yōu yōu yàng yàng fàn yān péng   liǎng ěr tīng chè jiāng shēng kōng  
shuǐ shè xiū zhé liǔ   qíng xiāo yòu wéi yuán kǒu  
dài yuè shàng huái shān tóu   huáng hūn gèng hǎo xún xiū  
hóng zāo niàng jiàn jiǔ   yǐn shuí néng jǐn dǒu  
dòu xié yuè chū fēn   jiāng shēng rén wén  
xiān gòng kuài   chuī xiāo xún zhài