黎惟敬内翰自南海访余吴兴登岘山分韵 其一 得蘋字
为具青山莫厌贫,天涯惊见赏心人。还将温室中郎树,来咏吴兴太守蘋。
霅水远拖双带玉,何峰斜抹一钩银。明朝尘世应誇取,未必蓬莱事事真。
wèi
为
jù
具
qīng
青
shān
山
mò
莫
yàn
厌
pín
贫
,
tiān
天
yá
涯
jīng
惊
jiàn
见
shǎng
赏
xīn
心
rén
人
hái
。
jiāng
还
wēn
将
shì
温
zhōng
室
láng
中
shù
郎
lái
树
,
yǒng
来
wú
咏
xīng
吴
tài
兴
shǒu
太
píng
守
蘋
。
zhá
霅
shuǐ
水
yuǎn
远
tuō
拖
shuāng
双
dài
带
yù
玉
,
hé
何
fēng
峰
xié
斜
mǒ
抹
yī
一
gōu
钩
yín
银
míng
。
cháo
明
chén
朝
shì
尘
yīng
世
kuā
应
qǔ
誇
wèi
取
,
bì
未
péng
必
lái
蓬
shì
莱
shì
事
zhēn
事
真
。