柳枝四首

唐代 薛能
数首新诗带恨成,柳丝牵我我伤情。 柔娥幸有腰支稳,试踏吹声作唱声。 高出军营远映桥,贼兵曾斫火曾烧。 风流性在终难改,依旧春来万万条。 县依陶令想嫌迂,营畔将军即大粗。 此日与君除万恨,数篇风调更应无。 狂似纤腰嫩胜绵,自多情态竟谁怜。 游人不折还堪恨,抛向桥边与路边。
shù shǒu xīn shī dài hèn chéng   liǔ qiān shāng qíng
róu é xìng yǒu yāo zhī wěn   shì chuī shēng zuò chàng shēng
gāo chū jūn yíng yuǎn yìng qiáo   zéi bīng céng zhuó huǒ céng shāo
fēng liú xìng zài zhōng nán gǎi   jiù chūn lái wàn wàn tiáo
xiàn táo lìng xiǎng xián   yíng pàn jiāng jūn
jūn chú wàn hèn   shù piān fēng diào gèng yīng
kuáng shì xiān yāo nèn shèng mián   duō qíng tài jìng shuí lián
yóu rén shé hái kān hèn   pāo xiàng qiáo biān biān