柳枝词五首

唐代 薛能
朝阳晴照绿杨烟,一别通波十七年。 应有旧枝无处觅,万株风里卓旌旃。 晴垂芳态吐牙新,雨摆轻条湿面春。 别有出墙高数尺,不知摇动是何人。 暖梳簪朵事登楼,因挂垂杨立地愁。 牵断绿丝攀不得,半空悬着玉搔头。 西园高树后庭根,处处寻芳有折痕。 终忆旧游桃叶舍,一株斜映竹篱门。 刘白苏台总近时,当初章句是谁推。 纤腰舞尽春杨柳,未有侬家一首诗。
zhāo yáng qíng zhào 绿 yáng yān   bié tōng shí nián
yīng yǒu jiù zhī chǔ   wàn zhū fēng zhuó jīng zhān
qíng chuí fāng tài xīn   bǎi qīng tiáo shī 湿 miàn chūn
bié yǒu chū qiáng gāo shù chǐ   zhī yáo dòng shì rén
nuǎn shū zān duǒ shì dēng lóu   yīn guà chuí yáng chóu
qiān duàn 绿 pān   bàn kōng xuán zhe sāo tóu
西 yuán gāo shù hòu tíng gēn   chù chù xún fāng yǒu zhé hén
zhōng jiù yóu táo shě   zhū xié yìng zhú mén
liú bái tái zǒng jìn shí   dāng chū zhāng shì shuí tuī
xiān yāo jǐn chūn yáng liǔ   wèi yǒu nóng jiā shǒu shī