柳枝词十首

唐代 徐铉
金马辞臣赋小诗,梨园弟子唱新词。 君恩还似东风意,先入灵和蜀柳枝。 百草千花共待春,绿杨颜色最惊人。 天边雨露年年在,上苑芳华岁岁新。 长爱龙池二月时,毵毵金线弄春姿。 假饶叶落枝空后,更有梨园笛里吹。 绿水成文柳带摇,东风初到不鸣条。 龙舟欲过偏留恋,万缕轻丝拂御桥。 百尺长条婉曲尘,诗题不尽画难真。 凭君折向人间种,还似君恩处处春。 风暖云开晚照明,翠条深映凤凰城。 人间欲识灵和态,听取新词玉管声。 醉折垂杨唱柳枝,金城三月走金羁。 年年为爱新条好,不觉苍华也似丝。 新春花柳竞芳姿,偏爱垂杨拂地枝。 天子遍教词客赋,宫中要唱洞箫词。 凝碧池头蘸翠涟,凤凰楼畔簇晴烟。 新词欲咏知难咏,说与双成入管弦。 侍从甘泉与未央,移舟偏要近垂杨。 樱桃未绽梅花老,折得柔条百尺长。
jīn chén xiǎo shī   yuán chàng xīn
jūn ēn hái shì dōng fēng   xiān líng shǔ liǔ zhī
bǎi cǎo qiān huā gòng dài chūn   绿 yáng yán zuì jīng rén
tiān biān nián nián zài   shàng yuàn fāng huá suì suì xīn
zhǎng ài lóng chí èr yuè shí   sān sān jīn xiàn 线 nòng chūn 姿
jiǎ ráo luò zhī kōng hòu   gèng yǒu yuán chuī
绿 shuǐ chéng wén liǔ dài yáo   dōng fēng chū dào míng tiáo
lóng zhōu guò piān liú liàn   wàn qīng qiáo
bǎi chǐ cháng tiáo wǎn chén   shī jìn huà nán zhēn
píng jūn zhé xiàng rén jiàn zhòng   hái shì jūn ēn chù chù chūn
fēng nuǎn yún kāi wǎn zhào míng   cuì tiáo shēn yìng fèng huáng chéng
rén jiān shí líng tài   tīng xīn guǎn shēng
zuì zhé chuí yáng chàng liǔ zhī   jīn chéng sān yuè zǒu jīn
nián nián wèi ài xīn tiáo hǎo   jué cāng huá
xīn chūn huā liǔ jìng fāng 姿   piān ài chuí yáng zhī
tiān biàn jiào   gōng zhōng yào chàng dòng xiāo
níng chí tóu zhàn cuì lián   fèng huáng lóu pàn qíng yān
xīn yǒng zhī nán yǒng   shuō shuāng chéng guǎn xián
shì cóng gān quán wèi yāng   zhōu piān yào jìn chuí yáng
yīng táo wèi zhàn méi huā lǎo   zhé róu tiáo bǎi chǐ zhǎng