柳枝辞十二首

宋代 徐铉
把酒凭君唱柳枝,也从丝管递相随。 逢春只合朝朝醉,记取秋风落叶时。 南园日暮起春风,吹散杨花雪满空。 不惜杨花飞也得,愁君老尽脸边红。 陌上朱门柳映花,帘钩半卷绿阴斜。 凭郎暂驻青骢马,此是钱塘小小家。 夹岸朱栏柳映楼,绿波平幔带花流。 歌声不出长条密,忽地风回见彩舟。 老大逢春总恨春,绿杨阴里最愁人。 旧游一别无因见,嫩叶如眉处处新。 濛濛堤畔柳含烟,疑是阳和二月天。 醉里不知时节改,漫随儿女打秋千。 水阁春来乍减寒,晓妆初罢倚栏干。 长条乱拂春波动,不许佳人照影看。 柳岸烟昏醉里归,不知深处有芳菲。 重来已见花飘尽,唯有黄莺啭树飞。 此去仙源不是遥,垂杨深处有朱桥。 共君同过朱桥去,索映垂杨听洞箫。 暂别扬州十度春,不知光景属何人。 一帆归客千条柳,肠断东风扬子津。 仙乐春来按舞腰,清声偏似傍娇饶。 应缘莺舌多情赖,长向双成说翠条。 凤笙临槛不能吹,舞袖当筵亦自疑。 唯有美人多意绪,解依芳态画双眉。
jiǔ píng jūn chàng liǔ zhī   cóng guǎn xiāng suí
féng chūn zhī zhāo zhāo zuì   qiū fēng luò shí
nán yuán chūn fēng   chuī sàn yáng huā xuě mǎn kōng
yáng huā fēi de   chóu jūn lǎo jìn liǎn biān hóng
shàng zhū mén liǔ yìng huā   lián gōu bàn juǎn 绿 yīn xié
píng láng zàn zhù qīng cōng   shì qián táng xiǎo xiǎo jiā
jiā àn zhū lán liǔ yìng lóu   绿 píng màn dài huā liú
shēng chū cháng tiáo   fēng huí jiàn cǎi zhōu
lǎo féng chūn zǒng hèn chūn   绿 yáng yīn zuì chóu rén
jiù yóu bié yīn jiàn   nèn méi chù chù xīn
méng méng pàn liǔ hán yān   shì yáng èr yuè tiān
zuì zhī shí jié gǎi   màn suí ér qiū qiān
shuǐ chūn lái zhà jiǎn hán   xiǎo zhuāng chū lán gān
cháng tiáo luàn chūn dòng   jiā rén zhào yǐng kàn
liǔ àn yān hūn zuì guī   zhī shēn chù yǒu fāng fēi
chóng lái jiàn huā piāo jǐn   wéi yǒu huáng yīng zhuàn shù fēi
xiān yuán shì yáo   chuí yáng shēn chù yǒu zhū qiáo
gòng jūn tóng guò zhū qiáo   suǒ yìng chuí yáng tīng dòng xiāo
zàn bié yáng zhōu shí chūn   zhī guāng jǐng shǔ rén
fān guī qiān tiáo liǔ   cháng duàn dōng fēng yáng zi jīn
xiān chūn lái àn yāo   qīng shēng piān shì bàng jiāo ráo
yìng yuán yīng shé duō qíng lài   zhǎng xiàng shuāng chéng shuō cuì tiáo
fèng shēng lín kǎn néng chuī   xiù dāng yán
wéi yǒu měi rén duō   jiě fāng tài huà shuāng méi