柳枝

唐代 张泌
腻粉琼妆透碧纱,雪休夸。金凤搔头坠鬓斜,发交加¤ 倚著云屏新睡觉,思梦笑。红腮隐出枕函花,有些些。
fěn qióng zhuāng tòu shā   xuě xiū kuā jīn fèng sāo tóu zhuì bìn xié   jiāo jiā   ¤
zhù yún píng xīn shuì jiào   mèng xiào hóng sāi yǐn chū zhěn hán huā   yǒu xiē xiē