刘越石

宋代 李彭
苍岑玉峥嵘,寒林深窈窕。石如马鬣封,其中藏二岛。 匡山尝款门,烟扉耿相照。瑶阶既肪截,侍女亦云缈。 兹焉谐所求,蝉蜕出尘表。自尔绝问津,日月数过鸟。 摩挲坐久如,藤萝歘猿啸。
cāng cén zhēng róng   hán lín shēn yǎo tiǎo shí liè fēng   zhōng cáng èr dǎo    
kuāng shān cháng kuǎn mén   yān fēi gěng xiāng zhào yáo jiē fáng jié shì   yún miǎo    
yān xié suǒ qiú   chán tuì chū chén biǎo ěr jué wèn jīn   yuè shù guò niǎo    
zuò jiǔ   téng luó chuā yuán xiào