流夜郎半道承恩放还兼欣克复之美书怀示息秀

唐代 李白
黄口为人罗,白龙乃鱼服。得罪岂怨天,以愚陷网目。 鲸鲵未翦灭,豺狼屡翻履。悲作楚地囚,何日秦庭哭。 遭逢二明主,前后两迁逐。去国愁夜郎,投身窜荒谷。 半道雪屯蒙,旷如鸟出笼。遥欣克复美,光武安可同。 天子巡剑阁,储皇守扶风。扬袂正北辰,开襟揽群雄。 胡兵出月窟,雷破关之东。左扫因右拂,旋收洛阳宫。 回舆入咸京,席卷六合通。叱咤开帝业,手成天地功。 大驾还长安,两日忽再中。一朝让宝位,剑玺传无穷。 愧无秋毫力,谁念矍铄翁。弋者何所慕,高飞仰冥鸿。 弃剑学丹砂,临炉双玉童。寄言息夫子,岁晚陟方蓬。
huáng kǒu wéi rén luó   bái lóng nǎi zuì yuàn tiān   xiàn wǎng
jīng wèi jiǎn miè   chái láng fān bēi zuò chǔ qiú   qín tíng
zāo féng èr míng zhǔ   qián hòu liǎng qiān zhú guó chóu láng   tóu shēn cuàn huāng
bàn dào xuě tún méng   kuàng niǎo chū lóng yáo xīn měi   guāng ān tóng
tiān xún jiàn   chǔ huáng shǒu fēng yáng mèi zhèng běi chén   kāi jīn lǎn qún xióng
bīng chū yuè   léi guān zhī dōng zuǒ sǎo yīn yòu   xuán shōu luò yáng gōng
huí xián jīng   juǎn liù tōng chì zhà kāi   shǒu chéng tiān gōng
jià hái cháng ān   liǎng zài zhōng zhāo ràng bǎo wèi   jiàn chuán qióng
kuì qiū háo   shuí niàn jué shuò wēng zhě suǒ   gāo fēi yǎng míng hóng 鸿
jiàn xué dān shā   lín shuāng tóng yán   suì wǎn zhì fāng péng