留献之初得孙

宋代 王炎
蓝田美玉骊龙珠,天马之驹丹凤雏。 平生眼底未曾见,物以希有来珍奇, 世间尺子乏英骨,{左犭右屯}犬虽多安用为。 留侯丰下宜有后,更积阴德栽培之。 大儿崭然露头角,胸中箧笥罗诗书。 文章机杼有家法,睥睨云汉思高飞。 小儿学语解揖客,眼如点漆肤凝脂。 家庭有此万金产,何忧门户无光辉。 乃翁昨日坐堂上,津津黄气溢两眉。 女奴走报子舍喜,紫兰玉树生孙枝。 不须老释亲抱送,此真天上麒麟儿。 我来欲与汤饼客,对翁寿以金屈卮。 看渠一岁能识字,八岁笔驱文辞。 三衢之留世冠冕,公侯衮衮当无疑。 他年我未须发白,已见此子摩天衢。
lán tián měi lóng zhū   tiān zhī dān fèng chú  
píng shēng yǎn wèi céng jiàn   yǒu lái zhēn  
shì jiān chǐ zi yīng     { zuǒ quǎn yòu tún   } quǎn suī duō ān yòng wèi  
liú hòu fēng xià yǒu hòu   gèng yīn zāi péi zhī  
ér zhǎn rán tóu jiǎo   xiōng zhōng qiè luó shī shū  
wén zhāng zhù yǒu jiā   yún hàn gāo fēi  
xiǎo ér xué jiě   yǎn diǎn níng zhī  
jiā tíng yǒu wàn jīn chǎn   yōu mén guāng huī  
nǎi wēng zuó zuò táng shàng   jīn jīn huáng liǎng méi  
zǒu bào shè   lán shù shēng sūn zhī  
lǎo shì qīn bào sòng   zhēn tiān shàng lín ér  
lái tāng bǐng   duì wēng shòu 寿 jīn zhī  
kàn suì néng shí   suì wén  
sān zhī liú shì guān miǎn   gōng hóu gǔn gǔn dāng  
nián wèi bái   jiàn zi tiān