刘文卿烧木犀沉为作长句

宋代 周紫芝
海南万里水沉树,江南九月木犀花。不知谁作造化手,幻出此等无品差。 刘郎嗜好与众异,煮蜜成香出新意。短窗护日度春深,石鼎生云得烟细。 梦回依约在秋山,马上清香扑霜霁。平生可笑范蔚宗,甲煎浅俗语未公。 此香似有郢人质,能受匠石斤成风。不须百和费假合,成一种性无异同。 能知二物本同气,鼻观已有香严通。聊将戏事作薄相,办此一笑供儿童。
hǎi nán wàn shuǐ chén shù   jiāng nán jiǔ yuè xi huā zhī shuí zuò zào huà shǒu huàn   chū děng pǐn chà    
liú láng shì hào zhòng   zhǔ chéng xiāng chū xīn duǎn chuāng chūn shēn shí   dǐng shēng yún yān    
mèng huí yuē zài qiū shān   shàng qīng xiāng shuāng píng shēng xiào fàn wèi zōng jiǎ   jiān qiǎn wèi gōng    
xiāng shì yǒu yǐng rén zhì   néng shòu jiàng shí jīn chéng fēng bǎi fèi jiǎ chéng   zhǒng xìng tóng    
néng zhī èr běn tóng   guān yǒu xiāng yán tōng liáo jiāng shì zuò báo xiāng bàn   xiào gōng ér tóng