留题筠庵以茅盖层出如蓑衣然
茂林脩竹翠光中,那得披蓑一老翁。白石砌成珠子径,黄茅裹却水晶宫。
夏凉冬暖非人境,雪打霜封即钓篷。老子明朝便东去,更携瓦枕享松风。
mào
茂
lín
林
xiū
脩
zhú
竹
cuì
翠
guāng
光
zhōng
中
,
nà
那
de
得
pī
披
suō
蓑
yī
一
lǎo
老
wēng
翁
bái
。
shí
白
qì
石
chéng
砌
zhū
成
zi
珠
jìng
子
huáng
径
,
máo
黄
guǒ
茅
què
裹
shuǐ
却
jīng
水
gōng
晶
宫
。
xià
夏
liáng
凉
dōng
冬
nuǎn
暖
fēi
非
rén
人
jìng
境
,
xuě
雪
dǎ
打
shuāng
霜
fēng
封
jí
即
diào
钓
péng
篷
lǎo
。
zǐ
老
míng
子
cháo
明
biàn
朝
dōng
便
qù
东
gèng
去
,
xié
更
wǎ
携
zhěn
瓦
xiǎng
枕
sōng
享
fēng
松
风
。