留题西林寺揽秀亭

宋代 郭祥正
行瞻香炉峰,未出二林口。一区广地如席平,谁作新亭名揽秀。 秀色可揽结,正对香炉峰。李白爱之忍去,便欲此地巢云松。 寂寥往事三百载,涧泉谷草依旧扬清风。泉可掬,草可撷,清风洒面如冰雪。 閒来携手四五人,倒尽金壶颊不热。寸心何独忘宠荣,形骸遗尽神超越。 寄语世上士,劝君早归来。霹雳轰车胆欲落,忠愤虽死何为哉。 此时竟不悟,此心徒自知。岚光向晚紫翠滴,杜鹃更在深林啼。 试拂横琴奏流水,指下忽作商声悲。悲来乎,可奈何,推琴罢酒为君歌。
xíng zhān xiāng fēng   wèi chū èr lín kǒu guǎng 广 píng shuí   zuò xīn tíng míng lǎn xiù    
xiù lǎn jié   zhèng duì xiāng fēng bái ài zhī rěn biàn   便 cháo yún sōng    
liáo wǎng shì sān bǎi zǎi   jiàn quán cǎo jiù yáng qīng fēng quán cǎo   xié qīng   fēng miàn bīng xuě    
xián lái xié shǒu rén   dào jǐn jīn jiá cùn xīn wàng chǒng róng xíng   hái jǐn shén chāo yuè    
shì shàng shì   quàn jūn zǎo guī lái hōng chē dǎn luò zhōng   fèn suī wéi zāi    
shí jìng   xīn zhī lán guāng xiàng wǎn cuì   juān gèng zài shēn lín    
shì héng qín zòu liú shuǐ   zhǐ xià zuò shāng shēng bēi bēi lái   nài tuī   qín jiǔ wèi jūn