留题三峰壁间

宋代 释德洪
三峰棱层如削玉,一派悬泉泻寒绿。平生山水性贪婪,聊与白云相伴宿。 松风竹露有馀清,夜伴孤月依檐楹。神凝气爽睡无梦,不闻楼上霜钟鸣。 庵头禅翁头雪白,麻衣草履提筇策。谓予久与世缘疏,青眼逢迎喜诗客。 三峰高兮溪水深,造物留之无古今。新生松竹不须剪,四时风露常萧森。 粥罢收盂知我去,殷勤乞与题诗句。山头尘土任茫茫,白云自在来时路。
sān fēng léng céng xuē   pài xuán quán xiè hán 绿 píng shēng shān shuǐ xìng tān lán liáo   bái yún xiāng bàn   宿  
sōng fēng zhú yǒu qīng   bàn yuè yán yíng shén níng shuǎng shuì mèng   wén lóu shàng shuāng zhōng míng    
ān tóu chán wēng tóu xuě bái   cǎo qióng wèi jiǔ shì yuán shū qīng   yǎn féng yíng shī    
sān fēng gāo shuǐ shēn   zào liú zhī jīn xīn shēng sōng zhú jiǎn   shí fēng cháng xiāo sēn    
zhōu shōu zhī   yīn qín shī shān tóu chén rèn máng máng bái   yún zai lái shí