留题宁川香盖寺壁

唐代 韩翃
爱远登高尘眼开,为怜萧寺上经台。山川谁识龙蛇蛰, 天地自迎风雨来。柳放寒条秋已老,雁摇孤翼暮空回。 何人会得其中事,又被残花落日催。
ài yuǎn dēng gāo chén yǎn kāi   wèi lián xiāo shàng jīng tái shān chuān shuí shí lóng shé zhé  
tiān yíng fēng lái liǔ fàng hán tiáo qiū lǎo   yàn yáo kōng huí
rén huì de zhōng shì   yòu bèi cán huā luò cuī