留题马溪寺二首即用前韵

宋代 程公许
玉笋竞秋爽,翠屏张晓晴。 天开金地胜,鼎峙紫霄撑。 见说禅心静,能调异物狞。 十方芗水海,何处不澄清。
sǔn jìng qiū shuǎng   cuì píng zhāng xiǎo qíng  
tiān kāi jīn shèng   dǐng zhì xiāo chēng  
jiàn shuō chán xīn jìng   néng diào níng  
shí fāng xiāng shuǐ hǎi   chǔ chéng qīng