留题九江刘秀才西亭

宋代 郭祥正
南出九江城,西下五老冈。倏然一径二三里,流水散漫桃花香。 桃花回环蔽深屋,犬吠游人人扣竹。青衣借问来何为,正是刘郎春酒熟。 刘郎不厌客,抚掌邀我曹。西亭有榻醉可卧,下临大江万顷之洪涛。 长帆出没送孤鸟,月飞不过哀猿嗥。 更爱双剑峰,正落南窗外。天公好仁不用武,太古光铓未磨淬。 谁怀邪佞心,见之胆应碎。淮山在天末,寒青亦相对。 微风时一来,松柏摇苍佩。顷刻神官驱黑龙,汹汹兴云变明晦。 地势虽高直可惊,酒行且止䏑休嘬。刘郎顾我笑,为言向苦悲。 阴晴非汝职,不醉将畴归。归来乎,频相过,西亭把酒共君歌。
nán chū jiǔ jiāng chéng   西 xià lǎo gāng shū rán jìng èr sān liú   shuǐ sǎn màn táo huā xiāng    
táo huā huí huán shēn   quǎn fèi yóu rén rén kòu zhú qīng jiè wèn lái wéi zhèng   shì liú láng chūn jiǔ shú    
liú láng yàn   zhǎng yāo cáo tíng 西 yǒu zuì xià   lín jiāng wàn qǐng zhī hóng tāo    
zhǎng fān chū sòng niǎo   yuè fēi guò āi yuán háo  
gèng ài shuāng jiàn fēng   zhèng luò nán chuāng wài tiān gōng hǎo rén yòng tài   guāng máng wèi cuì    
shuí huái 怀 xié nìng xīn   jiàn zhī dǎn yīng suì huái shān zài tiān hán   qīng xiāng duì    
wēi fēng shí lái   sōng bǎi yáo cāng pèi qǐng shén guān hēi lóng xiōng   xiōng xīng yún biàn míng huì    
shì suī gāo zhí jīng   jiǔ xíng qiě zhǐ xiū chuài liú láng xiào wéi   yán xiàng bēi    
yīn qíng fēi zhí   zuì jiāng chóu guī guī lái pín   xiāng guò   tíng 西 jiǔ gòng jūn