留题剑潭寺

宋代 王松
自笑烟霞癖,春秋客异乡。随身双蜡屐,呈佛一奚囊。 临水山如笑,栖云石亦香。不愁归日缓,正值菊花觞。
xiào yān xiá   chūn qiū xiāng suí shēn shuāng chéng   náng    
lín shuǐ shān xiào   yún shí xiāng chóu guī huǎn zhèng   zhí huā shāng