留题胡参卿秀才幽居

唐代 李中
竹荫亭除藓色浓,道心安逸寂寥中。扣门时有栖禅客,洒酒多招采药翁。 江近好听菱芡雨,径香偏爱蕙兰风。我惭名宦犹拘束,脱屣心情未得同。
zhú yīn tíng chú xiǎn nóng   dào xīn ān liáo zhōng kòu mén shí yǒu chán   jiǔ duō zhāo cǎi yào wēng
jiāng jìn hǎo tīng líng qiàn   jìng xiāng piān ài huì lán fēng cán míng huàn yóu shù   tuō xīn qíng wèi tóng