柳条

清代 屈大均
柳条长不已,总是欲牵肠。历乱还飞絮,氤氲更作香。 无情化萍藻,有意拂鸳鸯。攀折那能去,依依此夕汤。
liǔ tiáo cháng   zǒng shì qiān cháng luàn hái fēi   yīn yūn gèng zuò xiāng
qíng huà píng zǎo   yǒu yuān yāng pān zhé néng   tāng