留题

唐代 薛能
茶兴复诗心,一瓯还一吟。压春甘蔗冷,喧雨荔枝深。 骤去无遗恨,幽栖已遍寻。蛾眉不可到,高处望千岑。
chá xīng shī xīn   ōu hái yín chūn gān zhe lěng   xuān zhī shēn
zhòu hèn   yōu biàn xún é méi dào   gāo chù wàng qiān cén