六叹

唐代 李涉
绮罗香风翡翠车,清明独傍芙蓉渠。上有云鬟洞仙女, 垂罗掩縠烟中语。风月频惊桃李时,沧波久别鸳鸿侣。 欲传一札孤飞翼,山长水远无消息。却锁重门一院深, 半夜空庭明月色。 深院梧桐夹金井,上有辘轳青丝索。美人清昼汲寒泉, 寒泉欲上银瓶落。迢迢碧甃千余尺,竟日倚阑空叹息。 惆怅不来照明镜,却掩洞房抱寂寂。 汉臣一没丁零塞,牧羊西过阴沙外。朝凭南雁信难回, 夜望北辰心独在。汉家茅土横九州,高门长戟封王侯。 但将钟鼓悦私爱,肯以犬羊为国羞。夜宿寒云卧冰雪, 严风触刃垂旌节。丁年奉使白头归,泣尽李陵衣上血。
luó xiāng fēng fěi cuì chē   qīng míng bàng róng shàng yǒu yún huán dòng xiān  
chuí luó yǎn yān zhōng fēng yuè pín jīng táo shí   cāng jiǔ bié yuān hóng 鸿
chuán zhá fēi   shān cháng shuǐ yuǎn xiāo xi què suǒ chóng mén yuàn shēn  
bàn kōng tíng míng yuè
shēn yuàn tóng jiā jīn jǐng   shàng yǒu lu qīng suǒ měi rén qīng zhòu hán quán  
hán quán shàng yín píng luò tiáo tiáo zhòu qiān chǐ   jìng lán kōng tàn
chóu chàng lái zhào míng jìng   què yǎn dòng fáng bào
hàn chén méi dīng líng sāi   yáng 西 guò yīn shā wài cháo píng nán yàn xìn nán huí  
wàng běi chén xīn zài hàn jiā máo héng jiǔ zhōu   gāo mén cháng fēng wáng hóu
dàn jiāng zhōng yuè ài   kěn quǎn yáng wèi guó xiū 宿 hán yún bīng xuě  
yán fēng chù rèn chuí jīng jié dīng nián fèng shǐ 使 bái tóu guī   jǐn líng shàng xuè