留守府酬皇甫曙侍御弹琴之什

唐代 窦庠
青琐昼无尘,碧梧阴似水。高张朱弦琴,静举白玉指。 洞箫又奏繁,寒磬一声起。鹤警风露中,泉飞雪云里。 泠泠分雅郑,析析谐宫徵。座客无俗心,巢禽亦倾耳。 卫国知有人,齐竽偶相齿。有时趋绛纱,尽日随朱履。 那令杂繁手,出假求焦尾。几载遗正音,今朝自君始。
qīng suǒ zhòu chén   yīn shì shuǐ gāo zhāng zhū xián qín   jìng bái zhǐ
dòng xiāo yòu zòu fán   hán qìng shēng jǐng fēng zhōng   quán fēi xuě yún
líng líng fēn zhèng   xié gōng zhēng zuò xīn   cháo qín qīng ěr
wèi guó zhī yǒu rén   ǒu xiāng chǐ 齿 yǒu shí jiàng shā   jìn suí zhū
lìng fán shǒu   chū jiǎ qiú jiāo wěi zài zhèng yīn   jīn zhāo jūn shǐ