柳(十一首)

唐代 孙鲂
茏葱二月初,青软自相纡。意态花犹少,风流木更无。 影繁晴陌上,烟重古城隅。炀帝河声里,几番荣又枯。 数树新栽在画桥,春来犹自长长条。 东风多事刚牵引,已解纤纤学舞腰。 金堤堤上一林烟,况近清明二月天。 别有数枝遥望见,画桥南面拂秋千。 春物牵情不奈何,就中杨柳态难过。 也知是处无花去,争奈看时未觉多。 小眉初展绿条稠,露压烟濛不自由。 莫是折来偏属意,依稀相似是风流。 九衢春霁湿云凝,着地毵毵碍马行。 拟折无端抛又恋,乱穿来去羡黄莺。 千树阴阴盖御沟,雪花金穗思悠悠。 先朝事后应无也,惟是荒根逐碧流。 摇荡和风恃赖春,蘸流遮路逐年新。 颠狂絮落还堪恨,分外欺凌寂寞人。 暖催春促吐芳芽,伴雨从风处处斜。 莫道玄功无定配,不然争得见桃花。 小池前后碧江滨,窣翠抛青烂熳春。 不是和风为抬举,可能开眼向行人。 深绿依依配浅黄,两般颜色一般香。 到头袅娜成何事,只解年年断客肠。
lóng cōng èr yuè chū   qīng ruǎn xiāng tài huā yóu shǎo   fēng liú gèng
yǐng fán qíng shàng   yān zhòng chéng yáng shēng   fān róng yòu
shù shù xīn zāi zài huà qiáo   chūn lái yóu cháng cháng tiáo
dōng fēng duō shì gāng qiān yǐn   jiě xiān xiān xué yāo
jīn shàng lín yān   kuàng jìn qīng míng èr yuè tiān
bié yǒu shù zhī yáo wàng jiàn   huà qiáo nán miàn qiū qiān
chūn qiān qíng nài   jiù zhōng yáng liǔ tài nán guò
zhī shì chù huā   zhēng nài kàn shí wèi jué duō
xiǎo méi chū zhǎn 绿 tiáo chóu   yān méng yóu
shì zhé lái piān zhǔ   xiāng shì fēng liú
jiǔ chūn shī 湿 yún níng   zháo sān sān ài xíng
zhé duān pāo yòu liàn   luàn chuān 穿 lái xiàn huáng yīng
qiān shù yīn yīn gài gōu   xuě huā jīn suì yōu yōu
xiān cháo shì hòu yīng   wéi shì huāng gēn zhú liú
yáo dàng fēng shì lài chūn   zhàn liú zhē zhú nián xīn
diān kuáng luò hái kān hèn   fèn wài líng rén
nuǎn cuī chūn fāng   bàn cóng fēng chù chù xié
dào xuán gōng dìng pèi   rán zhēng de jiàn táo huā
xiǎo chí qián hòu jiāng bīn   cuì pāo qīng làn màn chūn
shì fēng wèi tái ju   néng kāi yǎn xiàng xíng rén
shēn 绿 pèi qiǎn huáng   liǎng bān yán bān xiāng
dào tóu niǎo nuó chéng shì   zhǐ jiě nián nián duàn cháng