六十一诗十四首 其十四

明代 释函是
万仞峰高独坐时,纸窗虚映满头丝。古今不到眼前尽,云月从教人外移。 僧繇岂有图空手,荣叟嬴将入老诗。自此更生千岁日,石床题遍定无疑。
wàn rèn fēng gāo zuò shí   zhǐ chuāng yìng mǎn tóu jīn dào yǎn qián jǐn   yún yuè cóng jiào rén wài
sēng yáo yǒu kōng shǒu   róng sǒu yíng jiāng lǎo shī gēng shēng qiān suì   shí chuáng biàn dìng